Tháng ba cho anh và em...
(Tặng Luciata)
Sẽ chẳng còn lại gì cho nhau
Ngoài những giấc mơ đã cũ
Nắng tháng ba ngả màu trên những ô gạch nhỏ
Bước chân em khẽ đánh thức ngọn gió ngủ vùi
Trên mái lá xanh um
Sẽ chẳng còn những buổi chiều cùng khum tay hét vang
Trước dòng sông, bờ cỏ xanh và chiếc ghế dài màu nâu hạt dẻ
Đẹp mênh mang như cảnh lãng mạn của những người trẻ
Chỉ thiếu tiếng cười trong vắt của em
Nên thành bộ-phim-không-lời
Phố tháng ba lặng lẽ hứng nỗi buồn rơi
Nặng như hạt mưa đầu mùa
ủ trong cái oi rát của miền nhiệt đới
và trong những gam màu thừa chảy lem nhem
Sẽ chẳng còn gì nữa, phải không em
Tình yêu qua đi,
quá khứ trở thành vết thương khó liền sẹo
Anh và em
không thể quay lại nhìn với những gì cả hai đã lựa chọn
Chỉ còn những bước đi về phía trước
Có thể sẽ thêm một lần vấp ngã
Có thể sẽ thấy hạnh phúc phía cuối con đường
Không phép màu nào biết được
Hay xóa nổi những ký ức về nhau
Sẽ chẳng còn lại gì cho nhau
Anh và em phải dành những điều mình có thể
Cho một niềm tin mới
Vắt vẻo đường về
Tháng ba…
Còn màu nắng xanh
Phố chờ cơn mưa ngọt lành
Ngày hạ nhích dần
trong buổi rong ruổi của những trái bong bóng
bay lên từ bàn tay em…
HOÀNG T. THANH TÂM
Gửi về tháng ba
(Cho N.)
Nụ hồng vàng vừa chớm sớm tháng ba
Đong nỗi nhớ đằng sau ô kính
Xòe tay hứng chút nắng vàng bịn rịn
Rót vào chiếc lọ thủy tinh trong suốt những nỗi buồn.
Tháng ba trở về đơm cánh gió xanh tuôn
Chao chiếc lá vành môi…
Chao nỗi chờ biêng biếc…
Đã trôi về chốn bình yên.
Không còn những ngày mưa ngồi bên góc café quen thuộc
Đếm từng giọt nâu thong thả những chuyện tình.
Ta sẽ trở về và tự tay tách những đóa hồng vàng
Sẽ không từ bỏ những niềm vui
Sẽ chân trần rong chơi
Và thả dốc hồn nhiên trong mắt nhìn của cỏ.
Tháng ba trở về chảy tràn những yêu thương
Những bàn tay ấm hơn đang chờ ta ở đó
Ở phía thời gian còn xanh đến vô cùng…
NGUYỄN ĐỨC PHÚ THỌ